Đã bao nhiều ngày rồi bạn chưa ăn cơm cùng bố mẹ?

Đã bao nhiều ngày rồi bạn chưa ăn cơm cùng bố mẹ?

“Gia đình là cả 1 khoảng trời tuổi thơ của từng người, là nơi để hoài niệm và quan yếu nhất tại đây có những con người luôn đứng sau ủng hộ cho bạn, và chắp cánh để bạn có thể vươn cao và vươn xa hơn.” (Sưu tầm)

  • Tình yêu là mẫu quái gì mà khiến người ta đau khổ tới thế?
  • Sau vỏ bọc hoàn hảo em cũng chỉ là 1 cô gái thôi
  • Sống mang lòng biết ơn để cuộc đời luôn đong đầy ý nghĩa

Đã bao lâu rồi bạn chưa ăn cơm cùng ba mẹ?

Hôm nay, nhận được cuộc gọi của mẹ từ quê nhà, tôi tự động hỏi bản thân mình đã bao nhiều ngày rồi chưa về thăm mẹ, đã bao nhiều ngày rồi chưa cùng mẹ ăn bữa cơm gia đình. Và liệu lần sắp nhất tôi nói con yêu mẹ là lúc nào. Những câu hỏi đấy đều làm lòng tôi khắc khoải chờ mong 1 ngày được về quê mang mẹ.

Tôi đi làng lên thành phố lập nghiệp đã hơn 2 5 chưa về. Tuy rằng ngày nào tôi và mẹ cũng gọi điện, nhắn tin cho nhau nhưng nỗi nhớ gia đình vẫn ko thể nào vơi đi trong tim tôi, và tôi tin rằng mẹ cũng thế.

Nhớ hồi Tết, lúc vừa chạng vạng tối ngày 29 thì tôi về tới nhà. Em trai tôi rạng rỡ chạy ra đón chị, mẹ thì vừa ôm chặt thực vừa hỏi tôi đủ điều, chỉ riêng bố là trầm lặng nhất, bố chỉ cười rồi quay lưng lại lén lau nước mắt trên mi. Đấy là lần đầu tôi về nhà sau lúc đi, cũng là lần đầu tôi thấy bố khóc vì mình.

Bố tôi lúc đó khác hẳn mang người đàn ông đã bên cạnh tứ tuần trong ký ức của tôi. Người đàn ông trong ký ức lúc nào cũng giữ vẻ mặt nghiêm nghị, siêu ít lúc nở nụ cười tươi mang những trò hề trẻ con của tôi. Hồi bé, tôi sợ bố bế mình nhiều. Vì bố có bộ râu rậm, lúc kề sát mặt vào hôn tôi sẽ siêu đau. Cũng vì thế mà từng lần bố đi khiến về tới cổng, tôi đã vội chạy tót ra sau vườn giả bộ như ko biết gì.

Những lần như thế, bố đều giả vờ như ko phải hay biết tôi đang chạy trốn. Bố lẳng lặng đi tắm, rồi ăn cơm. Tôi đợi tới lúc bụng đói meo, ko chịu nổi nữa nên tôi đành tạm thời lộ diện.

Sau này, lúc lớn hơn, tôi ko chơi trò trốn tìm lãng nhách đó nữa, cũng ko còn sợ bộ râu của bố. Vì bố nói tôi đã lớn, mà con gái lớn thì nên thùy mị, dịu dàng, ko thể leo lên cây chơi trốn tìm, nhưng cũng ko thể nhút nhát trước kẻ thù như lúc sợ bộ râu của bố.

Lần đấy, lúc đi học về, tôi đã bị bố khiến cho bất ngờ 1 phen thực lớn. Tôi ngắm nghía 1 lúc, bố tôi cạo râu đi trông thực trẻ khiến sao. Dù bố cạo nó vì tôi, nhưng tôi lại chẳng mấy vui. Tôi đã quen mang hình ảnh của 1 người đàn ông trung niên mang bộ râu rậm rạp đi lại theo khuôn miệng từng lúc bố trò chuyện.

Bố nói tôi nhìn riết sẽ quen, cũng có thể ngày mai lại thích nó là đằng khác. Nhưng trong lòng tôi đinh ninh 1 điều rằng bố tôi siêu yêu bộ râu đấy, hiện tại} nên cạo đi, bố sẽ tiếc nhiều! Nhưng bố luôn giữ những điều đó trong lòng, bởi tôi biết bố yêu tôi hơn tất thảy những gì bố có. Thế nên, đừng nói thứ mà bố nên cạo chỉ là bộ râu nuôi dưỡng mấy 5 trời, dẫu có bắt bố nên khiến chuyện gì lớn hơn bố cũng đồng ý.

Thực ra mẹ tôi cũng giống như những người mẹ khác. Mẹ tôi hay cằn nhằn, hay la mắng nhưng đối mang mẹ, tôi và em trai là cả thế giới. Mẹ luôn nhường cho những con những món ngon nhất, luôn lo lắng và hỏi han 1 phương pháp ân cần nhất. Và mẹ cũng là người nuông chiều sở thích của tôi và em nhất.

Từng lúc về tới nhà, dù mệt mỏi tới đâu, chỉ cần nhìn thấy nụ cười mẹ thì tôi đều như được tiếp thêm siêu nhiều năng lượng để cố gắng. Mẹ tôi là thế, ko chú ý người khác nói thế nào về con mình, mẹ chỉ tin những gì mẹ thấy từ những con mình, nên tôi chưa từng chịu ấm ức lúc bị người khác mang trong mình ra so sánh.

Cũng vì thế mà tôi yêu gia đình mình nhiều! Tôi luôn tự động hào rằng mình là 1 cô gái vui vẽ lúc có thể cùng bố mẹ tạo nên và gìn giữ mẫu gọi là gia đình và kỷ niệm giữa mọi người mang nhau.

Có 1 đoạn viết về gia đình siêu mà tôi siêu tâm đắc: Không có chuyện gì là hoàn hảo cả, gia đình cũng vậy bên cạnh niềm vui, vui vẽ còn có những cãi vã, giận hờn, nhưng chính những điều đấy new khiến gia đình hoàn thiện hơn, cãi vã để hiểu nhau hơn và giận hờn để yêu nhau nhiều hơn. Từng người là 1 cá thể riêng ko thể áp đặt cho nhau được, nhưng lúc từng người hòa hợp và nhường nhịn nhau 1 chút thôi sẽ khiến gia đình của mình càng đầm ấm.

Thế nên, ví dụ đã là người 1 nhà sao ko cố gắng dành chút thời kì bên nhau, đôi lúc là ăn bữa cơm, lúc thì uống vài tách trà, hay xem 1 bộ phim. Tôi tin rằng những điều này sẽ làm cho cuộc sống của bạn trở nên tuyệt vời hơn gấp nhiều lần!

Bạn rồi sẽ trưởng thành, và bố mẹ rồi sẽ già đi. Hãy nhân lúc còn có thể mà đối xử và báo đáp công ơn sinh thành của bố mẹ thực phải chăng. Đừng để 1 ngày nào đấy mất đi rồi sẽ nên hối hận!

Viết bởi Tuyết Hồng