“Đời thừa” – Bi kịch văn chương của 1 nhà văn chân chính

Đời thừa” là tuyển tập truyện ngắn nổi danh của cây bút lão làng Nam Cao. Tác phẩm được tuyển chọn từ những truyện ngắn đặc sắc hàng đầu của Nam Cao xoay quanh cuộc sống người trí thức, mang những tuyên ngôn để đời của nhà văn Nam Cao về văn chương và nghệ thuật. “Đời thừa” được xem là 1 tác phẩm tạo nên đường may tinh tế trên dải lụa của nền văn học nước nhà vào những 5 trước Bí quyết mạng Tháng 8, tác phẩm là 1 khúc bi ca đẫm lệ về số phận bất hạnh của người tri thức trong xã hội cũ.

Nam Cao – Bậc thầy trong dòng văn học viết về hiện thực xã hội

Nam Cao là 1 trong những cây bút chủ lực của văn đàn Việt Nam lúc đương thời, giọng văn của ông có sự pha trộn giữa lối viết chua chát, tàn nhẫn nhằm tố cáo hiện thực đương thời; tuy nhiên ẩn sâu bên trong là sự ấm nóng của tình thương, ấy là điểm nhấn đặc biệt khiến nên đời văn bất hủ của Nam Cao.

Nam Cao hướng ngòi bút vào những gì thực nhất diễn ra trong cuộc sống nhưng ko bê nguyên hiện thực vào văn chương mà dùng sự tài hoa bậc thầy của mình để đưa tác phẩm lên 1 tầm cao new. Bên cạnh tập truyện ngắn “Đời thừa” thì Nam Cao còn để lại kho tàng những tác phẩm bất hủ có thể kế tới như: Chí Phèo, Lão Hạc, Sống mòn.

Đời thừa – Khúc bi ca của những kiếp người cùng khổ

Trường hợp như tác phẩm “Chí Phèo” mang trong mình tới cho người đọc cảm giác uất nghẹn về 1 con người vì định kiến, vì nghèo khổ mà bị đẩy vào bước đường cùng cần tha hóa, mất nhân phương pháp thì parentèle tới “Đời thừa”, Nam Cao lại xuất phát điểm từ những nỗi đau của cuộc đời nhà văn mà xây dựng 1 nhân vật tới tình thương hoàn mỹ. Tác phẩm được xem là máu chảy từ tấm lòng của người nghệ sĩ thấm lên từng trang văn, phác họa nên cuộc đời vừa chua xót vừa cay nghiệt nhưng vẫn luôn giữ được ánh sáng lương tri ấm áp của nhân vật.

Câu chuyện “Đời thừa” xoay quanh cuộc đời nhân vật Hộ, anh là 1 văn sĩ luôn đòi hòi sự toàn mỹ trong văn chương và cố gắng lấy ấy khiến hoàn hảo sống, tuyên ngôn khiến nghệ thuật của mình. Anh chọn phương pháp sống và cống hiến vì mẫu đẹp trong văn chương, anh thận trọng trong từng câu từ của mình và bởi vậy mà tiền nhuận bút anh tìm kiếm được chỉ đủ để bản thân sống 1 cuộc đời eo hẹp. Và rồi cuộc đời nghèo khổ đã đưa tới cho Hộ những bi kịch ko lối thoát.

Bi kịch trước tiên của anh là sự yêu thích con chữ, Hộ căm ghét lối viết văn vội ko chút kì công, anh luôn tự động nhắc bản thân rằng những câu chữ mình viết ra ko cần là “gói mì ăn liền” để người ta đọc xong rồi quên lãng mà muốn ấy cần là 1 tác phẩm khiến cho độc giả dù đi đâu, khiến gì vẫn ghi nhớ. Vậy nên sự kỳ công trong xây dựng con chữ, số tiền mà anh tìm kiếm được chỉ đủ để sống qua ngày, sống vật vã nghèo khổ giữa 1 xã hội mà đồng tiền ngự trị.

Bi kịch thứ 2 của Hộ là tình thương, chính điều này đã khiến nên toàn bộ đau khổ của đời anh. Hộ nhìn thấy nỗi đau của Từ, 1 người con gái vì tình yêu mà lỡ làng cả đời, Hộ đang dang tay ra để cưu mang trong mình và giúp Từ khiến lại cuộc đời. Chẳng có gì cao cả và nghĩa hiệp hơn thế bởi trong mẫu sự nghèo đói, túng thiếu mà Hộ vẫn ko bị những điều ấy chèn ép mà trở nên ích kỷ độc đoán, từ sâu bên trong tâm hồn anh vẫn đầy ắp ánh sáng của lương tri ấm áp. Thế nhưng chẳng ai có thể thoát khỏi mẫu nghèo khó của xã hội hiện thực đó, cuộc sống về sau lại càng khó khăn, kinh tế của gia đình ko đủ chống đỡ cho toàn bộ miệng ăn trong gia đình nên Hộ đã cần gạt đi mẫu tuyên ngôn nghệ thuật của mình để cho in những bài báo viết vội, vì nỗi lo cơm áo mà anh cần bán rẻ đi hoàn hảo của bản thân.

Chính nghèo đói đã siết chặt nhân tính của Hộ, anh sinh bẩn tính cáu gắt và cảm thấy chán ghét tiếng khóc của những đứa con thơ và người vợ ko biết khiến gì để tìm kiếm ra tiền để rồi có những lúc Hộ còn muốn vật 1 phát cho chết hết thảy mấy mẹ con Từ. Thế là Hộ ko tìm ra lối thoát cho bản thân, cứ sống vật vã để rồi dẫm đạp lên những ước mơ sống cao cả của mình, anh tìm tới men rượu và lúc men rượu thấm vào lý trí, Hộ trút giận lên người Từ. Từ những lúc đó luôn cam chịu, lặng lẽ hứng chịu mọi sự tàn bạo của chồng để rồi sớm mai lúc Hộ thoát khỏi cơn say, anh lại tự động trách mình khốn nạn vì những lời lẽ, hành động đã khiến mang vợ.

Chúng ta thấy được trên từng nhân vật mà Nam Cao xây dựng đều mang trong mình trong mình 1 dấu ấn biệt lập, mang Hộ cũng vậy. Nam Cao đã dồn anh vào tận cùng của sự bế tắc để rồi nêu bật lên 1 hiện thực nghiệt ngã trong xã hội lúc bấy giờ, 1 xã hội thối nát phần rữa chỉ vì đồng tiền mà hủy hoại bao nhiêu con người, sống ko bằng chết. Và từ những bi kịch được tạo nên, Nam Cao lại nhấn mạnh ánh sáng lương tri và hoàn hảo đúng đắn của văn học đối mang Hộ cũng như tầng lớp người trí thức nghèo lúc bấy giờ, dù bị đẩy tới cùng đường vẫn ko quên sự lương thiện vốn có.

Đời thừa là những giọt nước mắt rơi trong sự khốn cùng

Hình ảnh giọt nước mắt của Hộ được xem là hạt bụi vàng toàn bộ truyện, 1 điểm sáng khiến bật lên giá trị của tác phẩm “Đời thừa”, khiến cho người đọc nhớ mãi và ấn tượng về nhân vật Hộ.

Tiếng khóc của Hộ bật ra như sự bế tắc của anh lúc đứng giữa 2 bi kịch lớn của cuộc đời anh, Hộ ko thể từ bỏ tình thương để sống 1 cuộc đời chân chính cũng chẳng thể cân bằng được sự yêu thương và cơm áo gạo tiền. Anh bật khóc trước mặt vợ như 1 đứa trẻ thơ, anh thực sự đã quá mệt mỏi lúc sống giữa cuộc đời như thế này. Cuộc sống ko để cho Hộ khiến 1 người chồng, người cha phải chăng. Cơm áo gạo tiền đã biến chất 1 con người nhân từ, sống yêu thương trở nên 1 người chồng vũ phu và tệ bạc. Chẳng còn như lúc ban đầu, Hậu chăm lo từng chút cho mẹ con Từ nữa mà thay đổi vào ấy là những trận mắng mỏ, thái độ khó chịu, cáu gắt để rồi Hộ tự động nhận ra mình càng tha hóa và vô cùng dằn vặt lương tri mình gấp bội. Tuy nhiên, Nam Cao để Hộ tự động nhận thức được việc mình là cũng là phương pháp để chứng minh rằng Hộ vẫn còn thuốc chữa, vẫn có thể sống khác đi để có 1 cuộc đời phải chăng đẹp hơn về sau.

Bằng ngòi bút sắc sảo và tinh tế, Nam Cao đã phô bày dưới ánh sáng văn chương mọi vẻ đẹp nhất trong tâm hồn của con người, ta thấy rõ được rằng dù trên Chí Phèo, Hộ, Điền hay Thứ thì thứ ánh sáng đó vẫn chưa bao giờ mất đi mà nó chỉ bị sự khắc nghiệt của cuộc sống che khuất đi mà thôi.

KẾT LUẬN

Có siêu nhiều nhà văn viết về đề tài hiện thực, về người nông dân hay trí thức, tuy nhiên parentèle tới Nam Cao người đọc new cảm nhận được sâu sắc nhất giữa hiện thực đi kèm giá trị trong tâm hồn con người – ấy là những phút giây rằng xé đau đáu lúc ko được sống trọn vẹn cả 2, chẳng ai muốn có cuộc đời như vậy. “Đời thừa” xứng đáng là áng văn chương bất hủ về bi kịch cuộc đời cùng khổ của người trí thức và cũng là khúc ru bất hủ của lương tri con người.

Xem thêm:

  • Phân tách quy trình thức tỉnh của Chí Phèo
  • Vấn đề truyện đặc sắc trong Vợ nhặt của Kim Lân
  • Giá trị hiện thực trong những tác phẩm của Thạch Lam