Liệu có nên tin vào câu nói có duyên sẽ gặp lại ko?

Liệu có nên tin vào câu nói “Có duyên sẽ gặp lại” ko?

Em thường hay nghe người ta hay bảo nhau rằng:”Có duyên ắt sẽ gặp lại!”

Chính vì thế mà em đã hoài công chờ đợi dòng “duyên” đấy đã nhiều 5. Nhưng em và anh vẫn bặt vô âm tín trong thanh xuân của nhau. Thử hỏi, em còn cần đợi dòng “duyên” này tới bao giờ chứ?

  • Những suy nghĩ tiêu cực cần loại bỏ để cuộc sống ý nghĩa hơn
  • Từng người trong chúng ta đều chỉ sống 1 lần trong đời

Liệu có nên tin vào câu nói có duyên sẽ gặp lại không?

Lúc ai ấy nghe em bảo rằng em đã dành sắp 40 5 chỉ để chờ đợi anh, 1 người mà ngay cả 1 tin tức em cũng ko biết, số điện thoại lại càng ko, họ đều nói em ngốc. Bạn thân em thậm chí còn thốt lên 1 phương pháp sửng sốt, vì em là 1 người nóng tính, dễ cáu gắt, và ghét nhất là cần chờ đợi ai ấy tới sau trong 1 cuộc hẹn. Vậy mà em lại có thể dành tất thảy dịu dàng của mình mà chờ đợi anh thời gian dài tới vậy.

Có đôi lúc, lúc nhìn lại khoảng thời kì thanh xuân đã trôi qua, em cũng tự động thán phục sự kiên nhẫn của bản thân. Hoá ra, ko cần là vĩnh viễn ko thể thay thế đổi được 1 người nào ấy, mà là vì chưa gặp đúng người làm họ muốn thay thế đổi, phá vỡ mọi nguyên tắc của bản thân để 1 mực theo đuổi tình yêu của mình.

Như 1 thước phim đã được thiết lập sẵn thời kì, cứ phương pháp dăm cha bữa là em lại được gặp anh, người tình của em dù chỉ là trong những giấc mộng mờ ảo, xa vời. Thời còn trẻ, có những ngày em nhớ anh tới mức điên cuồng lục lọi những gì liên quan tới anh mà em ngỡ thời kì sẽ đã ưu tình yêu để lại cho em sau lúc mang trong mình anh đi.

Có lẽ anh ko biết, lần nào cũng vậy, em ngồi bệt xuống sàn nhà và khóc trong sự bất lực tột cùng. Bởi sự thực thì thời kì tàn nhẫn nhiều, ko để lại cho em thứ gì liên quan tới anh cả, dù chỉ 1 lá thư anh từng gửi cho em, hay 1 tấm hình của anh.

Những gì em còn lại chỉ là hình dáng cậu thiếu niên trẻ tuổi, thường xuyên ngại ngùng lúc nhìn vào mắt em. Thời kì trôi qua thời gian dài tới mức em vẫn hay sợ bản thân mình sẽ bị tuổi già khiến cho quên đi khuôn mặt, giọng nói và nụ cười của anh 5 nào. Kiên cố cũng vì thế mà anh thường xuất hiện trong giấc mơ của em.

5 xưa đấy, trường hợp anh ko cần 1 chưng sĩ quân y, trường hợp em ko cần 1 thôn nữ nghèo và trường hợp mình bất chấp toàn bộ, kiên trì thêm 1 chút thì giờ phút này đây mình đã có nhau rồi, anh nhỉ?

Chỉ đáng tiếc, lúc ấy nước nhà vẫn chưa hoà bình, những người hy sinh vì tham dự chiến đấu ko còn quá xa lạ mà những người có thể sống sót quay về new chính là 1 kỳ tích. Thế nên, cha mẹ ko nỡ để em cần chịu cảnh goá phụ chỉ vì 1 đoạn tình thời son trẻ.

Em chỉ biết trách mình vì đã quá hèn nhát, tới cả tình yêu của bản thân cũng ko thể đứng ra bảo vệ, ko thể cùng anh sánh đôi, cứ như vậy mà buông tay anh. Nỗi dằn vặt đấy đã theo em suốt 40 5 nay.

Cuối cùng, em lại khiến theo câu nói:”Cha mẹ đặt đâu thì con ngồi ấy!” Lấy 1 chàng thanh niên có công việc ổn định có mong muốn sống 1 cuộc sống bình dị tới lúc bạc đầu.

Đôi lúc ai ấy chờ đợi 1 người ko cần chỉ vì yêu quá sâu đậm, mà chỉ để nói 1 vài lời đã bị thời kì chôn sâu trong đáy lòng. Em chờ đợi anh thời gian dài như vậy new tìm ra ra, mình vốn dĩ đã ko còn yêu anh cuồng nhiệt như những tháng 5 tuổi trẻ đấy, mà vì em còn nợ anh 1 lời xin lỗi chân thành.

“Làm cho sao chong chóng có thể quay ngược chiều gió…

Làm cho sao có thể thay thế đổi quá khứ và xóa nhòa những sai lầm?”(Sưu tầm)

Thực ra em đã suy nghĩ kỹ rồi, trường hợp trời vẫn ko cho chúng ta cơ duyên gặp lại thì em sẽ là người tạo ra cơ duyên đấy! Để em được 1 lần nói hết lòng mình. Chúng ta đều đã lớn tuổi, chuyện gì nên trải qua đều đã trải qua toàn bộ, ắt hẳn cuộc gặp gỡ này sẽ ko chỉ có anh và em, còn có vợ anh và cả chồng em.

Suy cho cùng, trường hợp tuổi trẻ chúng ta đã ko thể cùng nhau tới bạc đầu thì tới lúc tuổi già vẫn có thể cùng nhau nhâm nhi tách trà, ăn miếng bánh, ngắm phong cảnh nhân gian 1 phương pháp nhẹ nhõm cũng là 1 chuyện siêu kỳ diệu.

Rồi mình sẽ đề cập nhau nghe về những chông gai, thử thách, về những đứa con, đứa cháu. Lúc đấy, ta ko còn oán trách, ko còn đau khổ, chỉ có nụ cười luôn rạng rỡ trên khuôn mặt đã điểm nhiều vết chân chim và yêu hay ko yêu cũng chẳng còn quan yếu nữa. Bởi, chúng ta rồi sẽ còn được mấy lần mười 5?

Thế nên tuổi trẻ yêu ai hãy yêu hết mình, đừng ngại bày tỏ để rồi tiếc nuối. Chúng ta đều ko có nhiều thời kì để đắn đo tới vậy, từng giây từng phút trôi qua đều cần trân trọng! Đừng như chân trời mà đợi tới lúc hoàng hôn đã đi mất new chịu nhấp nhô từng đợt sóng để ngỏ lời yêu thương. Hãy như những bông hoa hướng dương, luôn hướng về phía mặt trời mà tỏ tình!

Viết bởi Tuyết Hồng