Trường hợp chiều nay ko có anh

Trường hợp như chiều hôm nay ko có anh, liệu em có thể vui vẻ như lúc đầu?

  • Từng người trong chúng ta đều chỉ sống 1 lần trong đời
  • Chúng ta phấn đấu vì điều gì?
  • Sau chia tay em ổn ko?

Tản Văn - Mùa hạ của tôi

Tôi gặp anh trong 1 ngày trời đổ mưa, gió chiều bay bay mái tóc. Lúc đó, tôi loay hoay tìm chỗ trú mưa, thực may là anh cũng vậy. Cả 2 tìm được 1 mái hiên bên đường, ngồi nghỉ chân chờ mưa tạnh.

– Chào em! – Anh mở lời

– Em chào anh!

– Em cũng đứng trú mưa à? Em đang khiến tại đâu?

– Dạ em new phải chăng nghiệp chưa tìm được việc. Còn anh

– Anh khiến đơn vị kế bên, siêu vui vì được biết em. Anh là Tuấn Minh. Đây là danh thiếp của anh, em giữ lấy, lúc nào có dịp mình gặp nhau.

– Dạ anh

– Em còn chưa nói tên em cho tôi biết?

Tôi cười: “Chào anh. Em là Quỳnh San.”

Chúng tôi quen nhau cũng từ đấy.

Lúc đầu, tôi ko ấn tượng nhiều về chàng trai đó. 1 chàng trai niềm nở, vui vẻ, hoạt ngôn nhưng nhiều lúc tôi lại cảm thấy người nói nhiều quá cũng chưa hẳn là phải chăng. Nhưng qua 1 quãng thời kì tiếp xúc, tôi cảm thấy rằng anh ta ko hề xấu, chỉ là tương đối miệng lưỡi 1 chút. Quen nhau càng nhiều ngày, sự hoạt ngôn đấy biến thành sự để ý, chia sẻ từng lúc tôi mệt mỏi hoặc áp lực trong công việc. Anh là người siêu có khiếu hài hước khiến người đối diện cảm thấy vui vẻ và yêu đời hơn. Tôi và anh dần trở nên người bạn thân thiết.

Khiến bạn được 2 5, anh tỏ tình tôi. Ko cần suy nghĩ nhiều, tôi đồng ý ngay nagy lập tức. Chẳng biết từ lúc nào tôi lại có cảm tình mang anh. Tình bạn cứ thế lại chuyển foyer tình yêu.

Chúng tôi cứ yêu nhau như thế, cùng nhau trải qua bao nhiêu bão tố của cuộc đời. Có những lần tưởng chừng như gục ngã nhưng thuyền vẫn đủ sức để đứng lên. Những tưởng đã qua bao nhiêu chuyện như thế thì cả 2 có thể tìm tới được bến bờ của sự bình yên. Nhưng bỗng 1 ngày, chỉ 1 trận mưa bé thôi mà khiến ngã thuyền kia. Trái tim cũng quá mệt mỏi để chống chọi. Và cứ thế, thuyền vỡ đôi, trôi 2 bờ sông nước. Tôi mỉm cười: “Tình cảm hóa ra cũng chỉ là tầm thường như thế. Chịu đựng qua bao giông bão lại chẳng gượng nổi những việc thường tình.”

Vậy là chúng tôi đã xa nhau. Những ngày đầu bình yên tới lạ. Ko có anh, tôi thấy lòng thảnh thơi hơn hẳn. Có lẽ vì bản thân đã quá mệt mỏi để níu kéo cuộc tình này, nhưng lại thấy bất lực. Gương vỡ đi rồi dù có lành cũng để lại vết nứt. Chi bằng để những mảnh vỡ đấy hóa vào hư vô, rồi sẽ có 1 tấm gương khác thay thế thế. Sự new mẻ đấy có lẽ sẽ an ủi trái tim của đứa ở lại.

1 tháng sau lúc chia tay, lòng tôi lại thấy vắng vẻ và cô đơn. Tôi khởi đầu nhớ anh, nhớ những kỷ niệm của 2 đứa. Nhớ ngày đầu gặp nhau, nhớ những lần anh khiến trò cho tôi cười, nhớ những lần du lịch cùng nhau. Bất giác, tôi cầm điện thoại và gọi cho anh. Bên kia là giọng nói của 1 cô gái: “Thuê bao quý khách vừa gọi hiện ko liên lạc được. Xin quý khách vui lòng gọi lại sau.” Tôi gọi lại, 2 lần rồi bố lần vẫn vậy. Tôi buồn bã, mặc vội cái áo khoát lang thang trên đường phố. Trời bỗng dưng đổ mưa. Tôi giới hạn chân lại nơi góc cũ thân quen. Vẫn vùng đấy, vẫn mái hiên đấy nhưng giờ đây, chỉ còn lại mình tôi lẻ loi 1 mình.

Trường hợp sau này ko có anh, em vẫn sẽ sống phải chăng nhé. Vẫn sẽ là cô gái hay cười và luôn vui vẻ yêu đời. Chuyện tình của chúng ta như 1 giấc mộng dài. Giấc mộng đấy có anh, em và cả những kỷ niệm. Trường hợp hỏi anh tiếc ko, anh sẽ ko ngại trả lời rằng: “Tiếc chứ, tiếc siêu nhiều.” Chuyện chúng ta vốn dĩ ko hề có sự xuất hiện của người thứ bố. Chỉ vì sự ích kỷ và lòng tự động tôn quá lớn của cả 2, vì sự ghen tuông vô cơ của em và ko chịu nhường nhịn của anh khiến cho chúng ta đã đi quá xa. Giờ đây có nuối tiếc của ko thể níu kéo lại được. Anh chỉ muốn hỏi rằng: “Có nên em còn giận anh.”

Trường hợp sau này ko có anh, em sẽ siêu buồn đấy. Ko còn ai để em tựa đầu vào những lúc mệt mỏi, ko còn những phút yếu lòng có anh cạnh bên vỗ về. Cũng ko còn có ai khiến cho em cười từng lúc buồn hay giận hờn. Em nhớ anh nhiều nhiều. Em xin lỗi, em biết là ko còn gì có thể giữ chân anh lại. Em chỉ muốn hỏi là: “Có nên anh còn giận em.”

Tiếng sét đánh thức tôi sau 1 giấc mơ. Trời vẫn chưa tạnh hẳn. Tôi đã ngủ quên trong mái hiên đó. Nghĩ tới giấc mơ lúc nãy, nước mắt tôi chợt rơi.

Ko, chẳng ai còn giận nhau cả. Chỉ có thời kì là giận hờn con người. Con người thực ra chẳng trân quý thời kì nên nó cứ thế mà trôi đi. Nhanh quá! New đấy mà đã hết nửa đời người. Tôi cũng xấp xỉ bố mươi. Vậy mà suốt quãng thời kì ngắn ngủi kia, chúng tôi lại chẳng trân trọng từng phút giây ngắn ngủi bên nhau. Hiện tại} có tiếc nuối, có hối hận âu cũng là muộn màng.

Chiều nay, tại ngoại trừ em ko còn là bóng hình anh hôm đó. Gửi lời tạm biệt tới anh, chàng trai đã gắn bó suốt 1 thời tuổi trẻ. Trời vẫn ko ngừng mưa. Lẽ nào trời cũng hiểu được nỗi buồn trong lòng người, nên cố tình khiến thêm bão giông. Mọi chuyện cứ thống bỗng hóa thành hư ko.

Viết bởi Đặng Vũ Quỳnh Như