Những dòng tản văn hay về trưởng thành

Có cần là, ai rồi cũng sẽ cần lớn lên ko?

Có cần là, ai rồi cũng sẽ cần trưởng thành ko?

Có cần là, ai rồi cũng sẽ bị những ngược đãi bên cạnh thế gian bộn bề kia khiến cho trở nên 9 chắn và mạnh mẽ hơn hay ko?

  • Những suy nghĩ tiêu cực cần loại bỏ để cuộc sống ý nghĩa hơn
  • 10 bài học quý giá từ sách “Quẳng gánh lo đi và vui sống”
  • 10 bài học ý nghĩa từ cuốn sách “Toàn bộ đều là chuyện bé”

Những dòng tản văn hay về trưởng thành

Có lẽ rồi ai cũng sẽ trưởng thành, cả về thể chất lẫn suy nghĩ và trí tuệ, cả về bí quyết nhìn nhận về mọi thứ, về con người, về thế giới quan quanh ta. Chỉ là, sớm hay muộn mà thôi…

Thời kì để trưởng thành của từng người từng khác, có những người, lớn lên về mặt thể chất, nhưng thực chất vẫn chỉ là những đứa trẻ lớn xác, ngây ngô chưa hiểu hết được sự khắc nghiệt của cuộc đời; cũng có những đứa trẻ, ngay từ bé đã hiểu chuyện tới mức đôi lúc làm người khác xót xa, đau lòng…

Người ta vẫn thường bảo rằng: “Sự trưởng thành khởi đầu lúc ta sống vì người khác”. Đối có tôi, trưởng thành là cả 1 quy trình dài, và trong quy trình đấy có siêu siêu nhiều những khoảnh khắc đáng được ghi nhớ và trân trọng. Là lúc tôi khởi đầu nhận ra được những thay đổi đổi siêu bé trong chính con người mình. Là lúc tôi khởi đầu biết khóc lúc thấy mẹ buồn, biết để ý hơn tới từng cử chỉ của bố, biết chấp nhận và tha thứ dễ dàng hơn, cũng nhận ra được rằng bố mẹ và người thân sẽ chẳng thể trên bên và chở che cho ta mãi… Là lúc tôi biết xin lỗi từng lúc khiến sai, hay cho dù là ko sai, xin lỗi để giữ lại 1 mối quan hệ cần cần được giữ, biết để cảm xúc của đối phương lên trên cảm xúc của bản thân mình…

Vài 5 trước, tôi đã bị ngã xe, ko thể đi lại được hơn một tuần,… Tối hôm đấy về nhà, đối mặt có sự lo lắng giận hờn của bố mẹ, tưởng rằng sẽ bị mắng cho 1 trận tơi bời, nhưng chỉ chứng kiến bố lặng lẽ rơi nước mắt trong góc tối, lại lặng lẽ lau đi ko muốn để tôi thấy, còn trách sao ko chu đáo hơn, sao ko thể nào khiến bố yên tâm được…còn mẹ chỉ lặng lặng rửa vết thương rồi băng bó cho tôi mà ko nói câu nào, nhưng tôi biết mẹ buồn, tôi biết cả bố và mẹ đều xót nhiều… Khoảnh khắc đấy, tôi tự động thấy có lỗi vô cùng, nhưng cũng thấy ấm lòng nữa, và tôi chợt nghĩ là: “Ồ, tới lúc cần lớn lên thôi,..lớn lên rồi new có thể tự động chăm sóc bản thân và bảo vệ ngược lại được cho bố, cho mẹ…lớn lên thôi để bố được yên lòng…”

Đề cập từ khoảnh khắc đấy cho tới hôm nay, tôi vẫn chưa thực sự trưởng thành, nhưng có lẽ đã suy nghĩ 9 chắn hơn phần nào…

Thế nhưng, có cần con người càng trưởng thành lại càng cô đơn hay ko? Lúc lớn lên, lúc trưởng thành thực sự, ta sẽ bị cuốn vào 1 guồng quay bận bịu khổng lồ. Người lớn cứ mãi dùng cả đời mình để cố gắng, để tìm kiếm thêm thu nhập cho cuộc sống mà đôi lúc quên mất việc tận hưởng những gì mình khiến ra. Lúc tôi còn là 1 đứa trẻ, tôi vẫn luôn tự động hỏi tại sao bố mẹ lại ko dành nhiều thời kì để chơi đùa có tôi hơn. Tới sau này, tuy chưa lớn lên thực sự, nhưng đối có những đứa trẻ bé hơn, tôi cũng ko thể dành nhiều thời kì cho chúng. Cứ thế, chúng ta ngày 1 xa bí quyết nhau hơn, tự động khép mình vào trong vỏ ngoài bọc của bản thân. Lúc bé, tôi luôn mong mình mau mau lớn, để có thể hiểu được thế giới của người lớn, để có thể tiếp xúc nhiều hơn có thế giới mà tôi đã tưởng là rộng lớn và tràn ngập những điều thú vị, đẹp đẽ kia. Nhưng hóa ra, trưởng thành ko thực sự vui tới vậy. Người ta lớn lên rồi sẽ luôn mong mình được bé lại, được trở về dòng tuổi ngây thơ, được trốn khỏi thực tế đôi lúc thực là khốc liệt và khó khăn. Theo dòng chảy của thời kì mà, ai rồi cũng tới lúc cần trưởng thành, bởi sẽ chẳng ai lo cho mình được mãi mãi. Tại độ tuổi nửa vời này, tôi cũng chưa hiểu rõ hết được thế giới của người trưởng thành ra sao, có khác gì so có thế giới của trẻ em, của chúng tôi ngày nay}. Tất nhiên, người lớn luôn cần tất bật lo toan nhiều điều cho cuộc sống. Và chúng tôi – những người chưa trưởng thành cũng có những lo toan, những suy nghĩ riêng cho mình.

Tôi của ngày hôm nay, vẫn còn ngây ngô, vẫn vụng về, vẫn trẻ con, vẫn cần được những người tôi yêu lưu ý và chăm sóc; nhưng tôi cũng đã biết chăm sóc ngược lại cho họ phần nào rồi… Tôi của ngày hôm nay, đã gặp được những người khiến cho tôi thay đổi đổi suy nghĩ về cuộc sống mà lúc xưa tôi vẫn nhìn dưới lăng kính màu sắc hồng, gặp được cả những người hướng tôi tới có những suy nghĩ hăng hái hơn, gặp được những nhân tình thương tôi thực nhiều bên cạnh bố mẹ và gia đình… Đồng thời, tôi cũng đã trải qua những câu chuyện, những khó khăn và thử thách; có những người bước vào cuộc đời tôi để cản bước chân tôi đi, để khiến suy sụp tinh thần cùng trái tim non nớt này, nhưng cứng cáp chắn họ ko thể! Tôi hôm nay, vẫn đang học bí quyết để trưởng thành, vẫn đang trong quy trình lớn dần lên cả thể chất lẫn tâm hồn! Thực mong rằng, thế giới của tôi sau lúc trưởng thành, sẽ là 1 thế giới đẹp đẽ!

Viết bởi Bùi Ngọc