Những trích dẫn sách Phía nam biên giới phía tây mặt trời

Phía nam biên giới phía tây mặt trời” là cuốn tiểu thuyết chứa đựng những gì chân thực nhất của tác giả Haruki Murakami. Mang lối nói chuyện đơn giản, chân thực, giản dị cuốn tiểu thuyết mang trong mình tới cho độc giả nhiều sự tò mò. Những trích dẫn đáng suy ngẫm trong sách góp phần trong thành công của cuốn tiểu thuyết. Hãy cùng Reader khám phá những trích dẫn ấy nhé!

Những trích dẫn đáng suy ngẫm trong sách Phía nam biên giới phía tây mặt trời

  1. Chỉ thỉnh thoảng tôi new biết rằng 1 con người có thể làm cho tổn thương 1 con người khác, duy nhất bởi vì anh ta tồn tại và là chính anh ta.
  2. Ví dụ em trên lại đây, chiếc gì ấy trong em sẽ biến mất mãi mãi – chiếc gì ấy mà em ko thể để mất được.
  3. Trong 1 thời kì dài, anh giữ 1 vùng đặc biệt trong trái tim tôi. 1 vùng chỉ để dành cho anh, như 1 chiếc bàn khuất trong 1 quán ăn có biển “Đặt trước” trên trên.
  4. Tôi đứng yên ổn lìm nhìn mưa rơi trên hè phố 1 lúc thời gian dài. Tôi đã trở lại là 1 cậu bé mười 2 tuổi. Lúc còn bé tôi thích ko cần làm cho gì, chỉ nhìn mưa rơi. Cơ thể lúc ấy dần dần được thả lòng, dường như thế giới thực đang dần tan biến đi dưới những giọt nước. Hẳn là trong cơn mưa cần có 1 lực đặc biệt thôi miên con người ta. Đấy là điều tôi hằng tin.
  5. Lúc tôi nhìn em, đôi lúc tôi có cảm giác đang ngắm nhìn 1 ngôi sao siêu xa. 1 ngôi sao siêu sáng, nhưng ánh sáng thực ra tới từ bí quyết đây hàng ngàn 5 ánh sáng. Có thể là tôi đang ngắm nhìn 1 thiên thể đã ko còn tồn tại vào lúc này nữa, nhưng trong mắt tôi nó thực hơn bất kỳ điều gì khác.
  6. Có thể sẽ ko bao giờ mình phát triển thành 1 người phải chăng đẹp hết. Những sai lầm mà mình từng phạm cần – có thể ko thực sự là sai lầm – hẳn là 1 phần ko thể tách đi của tính bí quyết mình.
  7. Lúc khởi đầu đi tìm những lời biện hộ, người ta sẽ giữ mãi chiếc thái độ ấy suốt cả đời.
  8. 1 lúc đã đi về phía trước, thì dù có phấn đấu tới mức nào, người ta cũng ko thể quay lại đằng sau. Lúc có 1 chi tiết dù là siêu bé bị lỏng ra, tức khắc mọi thứ sẽ đứng yên ổn, và mãi mãi nằm yên ổn như thế.
  9. Đấy, y chang như thế. Thế giới của chúng ta giống như thế. Lúc trời mưa, hoa nở, và lúc trời ko mưa, hoa héo. Bọn thằn lằn côn trùng, và bị bọn chim ăn thịt. Nhưng toàn bộ đều sẽ chết và khô teo đi. 1 thế hệ biến mất, 1 thế hệ khác thế chỗ. Đấy là 1 quy luật tuyệt đối. Có nhiều bí quyết sống, và nhiều bí quyết chết. Nhưng có quan yếu gì đâu. Điều duy nhất còn lại là sa mạc.
  10. Có vẻ như là lúc nào anh cũng cố gắng phát triển thành 1 người khác. Có vẻ như là anh đã luôn muốn đi về phía những người và những nơi new mẻ và khác lạ, để thiết lập 1 cuộc đời new, phát triển thành người có tính bí quyết khác hẳn. Anh đã làm cho đi làm cho lại điều ấy siêu nhiều lần trong đời, cho tới tận lúc này. Theo nghĩa nào ấy, phát triển thành người lớn là như thế, và theo 1 nghĩa khác, từng lần chỉ là 1 lần thay đổi đổi mặt nạ.
  11. Ko ai cống hiến bản thân mình cho 1 điều gì ấy mà ko tìm ngay từ khởi đầu làm cho được điều gì ấy tuyệt diệu. Ngay cả lúc điều ấy vượt qua những khả năng của chính mình, người ta vẫn tiến tới 1 chiếc đích, gắng sức làm cho phải chăng nhất có thể, chính bằng bí quyết ấy mà người ta tiến bộ dần dần. Và chính điều ấy làm cho thế giới này đi lên. Tớ tự động hỏi ko biết nghệ thuật có cũng giống như thế hay ko.
  12. Lúc người ta nghĩ tới bí quyết tìm tiền, tôi nói tiếp, cuộc sống sẽ đi qua trước lúc người ta có thời kì để nhận ra.
  13. Em nghĩ rằng anh còn yêu em, nhưng ta ko thể trốn thoát khỏi thực tế rằng em ko đủ có anh. Em đã biết điều này sẽ xảy ra. Vậy nên em ko đổ lỗi cho anh vì đã cần lòng 1 người đàn bà khác. Em cũng ko giận đâu. Em nên thế, nhưng em ko có. Em chỉ thấy đau đớn. Siêu đau đớn. Em đã nghĩ em có thể hình dung điều này sẽ đau đớn thế nào, nhưng em đã nhiều.
  14. Nhưng tôi ko hiểu. Rằng tôi có thể làm cho tổn thương ai ấy thế nào, cô đó sẽ ko bao giờ trở lại như trước. Rằng 1 con người có thể, chỉ là sống, hủy hoại người khác trừ việc chữa lành.
  15. Dù tôi có đi đâu, tôi vẫn là người cuối cùng. Những gì đã mất thì chẳng bao giờ thay đổi đổi. Cảnh tượng có thể thay đổi đổi, nhưng tôi vẫn là con người bất toàn như trước. Những phần thiếu sót ấy đều hành hạ bằng cơn đói mà tôi chẳng bao giờ thỏa mãn được. Tội đồ rằng càng khiếm khuyến bản thân nhiều thì tôi càng hoàn thiện bản thân hơn.
  16. Điều quan yếu nhất mà chúng ta học được trên trường ấy là những thứ quan yếu nhất đều ko thể học được trên trường.
  17. Cần, toàn bộ đều sẽ chết, tôi tự động nhủ. 1 số thứ biến đi mất giống như bị chém 1 nhát thực ngọt, những thứ khác đều dần lẫn lộn vào nhau và biến đi mất theo thời kì. Và chỉ còn lại sa mạc.
  18. Nhưng em trên đây, trọn vẹn thuộc về tôi, cố gắng trao cho tôi tất thảy. Sao tôi có thể tổn thương em? Nhưng tôi đã ko hiểu. Rằng tôi có thể tổn thương 1 người ko bí quyết nào lành lại. Rằng 1 ngày, chỉ bằng bí quyết tồn tại, cũng là sự tổn thương người khác.
  19. Có vẻ như là lúc nào anh cũng cố gắng phát triển thành 1 người khác. Có vẻ như là anh đã luôn muốn đi về phía những người và những nơi new mẻ và khác lạ, để thiết lập 1 cuộc đời new, phát triển thành người có tính bí quyết khác hẳn. Anh đã làm cho đi làm cho lại điều ấy siêu nhiều lần trong đời, cho tới tận lúc này. Theo nghĩa nào ấy, phát triển thành người lớn là như thế, và theo 1 nghĩa khác, từng lần chỉ là 1 lần thay đổi đổi mặt nạ.

Hi vọng bài viết sẽ mang trong mình tới cho bạn đọc nhiều trải nghiệm new mẻ, những suy ngẫm về cuộc đời khác nhau. Và giả dụ có hứng thú hãy sắm ngay cuốn sách Phía nam biên giới phía tây mặt trời về đọc ngay nhé!