Văn mẫu lớp 8: Đoạn văn nói về giây phút gặp lại người thân sau bao ngày xa cách (5 mẫu) Đề cập lại giây phút gặp lại người thân lớp 8

Viết đoạn văn nói về những giây phút trước tiên lúc gặp lại người thân sau bao ngày xa bí quyết mang trong mình tới 5 đoạn văn ngắn gọn, siêu hay. Qua đấy, giúp những em học sinh lớp 8 có thêm nhiều vốn từ, luyện tập kỹ năng viết đoạn văn thực phải chăng.

Có 5 đoạn văn nói lại giây phút gặp bố, mẹ, ông, bà trong bài viết dưới đây còn giúp những em biết bí quyết dùng những khía cạnh miêu tả, biểu cảm trong lúc viết đoạn văn. Vậy mời những em cùng theo dõi bài viết dưới đây để ngày càng học phải chăng môn Văn 8:

Đề bài: Câu 2 (Trang 74 – SGK Ngữ văn 8 tập 1) Hãy viết 1 đoạn văn nói về những giây phút trước tiên lúc em gặp lại 1 người thân (ông, bà, bố, mẹ, anh, chị, em…) sau 1 thời kì xa bí quyết (chú ý dùng những khía cạnh miêu tả và biểu cảm trong lúc nói).

Đoạn văn nói lại giây phút gặp bố sau bao ngày xa bí quyết

Đã nhiều ngày nhiều rồi em chưa được gặp lại bố. Vì bố em tham dự công tác chống dịch tại Hồ Chí Minh, đã 3 tháng rồi. Vừa đi học về, em nghe thấy trong nhà rôm rả tiếng cười nói. Là giọng của bố, bố đã về. Em vội chạy vào nhà, mọi cảm xúc trong em như vỡ òa. Bố ôm em vào lòng, khẽ nói: “Con gái, bố về rồi”. Ngước mắt lên nhìn, em thấy bố em gầy đi nhiều quá. Có lẽ bố em vất vả nhiều. Thấy em ngơ ngác nhìn, bố em cười, xoa đầu nói: “Thời gian dài ko nhìn thấy bố quên bố rồi hả?”. “ Con nhớ bố nhiều” – đấy là câu nói mà suốt bao ngày qua em chỉ nói được mang bố qua những cuộc gọi ngắn ngủi. Mấy tháng nay, nghe tin về tình hình dịch miền trong, em và mẹ lo lắng cho bố siêu nhiều. Bố bảo bệnh nhân cần bố, đất nước cần bố, cần cố gắng hoàn thành nhiệm vụ được giao, đẩy lùi dịch bệnh. Em cầm tay bố thực chặt như muốn bày tỏ hết nỗi nhớ trong lòng mình. Bố là người mà em thương nhất. Em yêu bố em siêu nhiều.

Đoạn văn nói về giây phút gặp bà nội sau bao ngày xa bí quyết

Đã nhiều ngày em ko được về bà nội, nhân dịp nghỉ hè bố mẹ đã cho em về quê thăm bà. Trên đường về em siêu hồi hộp ko biết thời gian này} bà ra sao, đang làm cho gì? Tới nơi em bỗng thấy Một bóng người siêu quen thuộc, đấy là bà! Bà đang quét sân, lưng cong, mái tóc đen mượt. Rồi em chạy tới ôm chầm lấy bà, bà mỉm cười hiền hậu. Cảm giác xa lạ bỗng dưng ùa về, được thuộc vòng tay ấm áp của bà làm cho em siêu vui và sung sướng. Bà sẽ luôn là người em yêu quý nhất, em hứa sẽ về thăm bà nhiều hơn nữa.

Đoạn văn nói về giây phút gặp bà ngoại sau bao ngày xa bí quyết

1 buổi sáng mùa thu, những tia nắng buổi ban mai khẽ lùa qua kẽ lá lung linh rồi cả những cơn gió hiu hiu thổi làm mái tóc dài của tôi tung lên nhè nhẹ. Ánh mắt tôi như có giọt sương đọng trên mi trước khuôn cảnh mênh mông của cánh đồng lúa quê ngoại mà đã ko biết tự động bao giờ tôi chưa có cảm giác này. 1 nơi thanh bình, nơi gắn liền mang tuổi thơ của tôi. Mắt tôi rung rung như vỡ òa lúc trở về nơi thân thuộc, nhìn xa xa tôi đã thấy mái nhà tranh ẩn sau những lũy tre kia, mái nhà tôi đã được nghe bà nói truyện, được bà à ơi những câu ru buổi trưa hè. Tôi chạy tới, bước vào cổng 1 gương mặt thương nhớ hơn 2 5 nay tôi chỉ gặp trong những giấc mơ hiện ra làm tôi vô cùng xúc động. Tôi vứt mẫu túi xách, chạy ào tới ôm mẫu thân hình gầy gò sương gió của ngoại và kêu lên: Ngoại ơi! Tôi hỏi ngoại trong lời nghẹn ngào, ngoại có khỏe ko, ngoại dạo này gầy quá, ngoại có nhớ con ko..? và đôi dòng nước mắt trào ra. Ngoại đặt tay lên mẹ tôi, nói bé nhẹ: Cháu gái ngoại lớn quá rồi, ngoại siêu nhớ, siêu nhớ con bé hay nghịch của ngoại…

Đoạn văn nói về giây phút gặp bố sau bao ngày xa bí quyết

Đã nhiều ngày nhiều rồi tôi chưa được gặp lại bố. Vì hoàn cảnh gia đình nên bố tôi cần đi thuyền xa nhà, 2 bố tháng new về 1 lần. Vừa đi học về, tôi nghe thấy trong nhà rôm rả tiếng cười nói. Là giọng của bố, bố đã về. Tôi vội chạy vào nhà, mọi cảm xúc trong tôi như vỡ òa. Bố nhìn tôi khẽ cười :” Con gái, lại đây ngồi mang bố nào” Tôi nhìn bố, kẽ gật đầu ngồi xuống. Ngước mắt lên nhìn, tôi thấy bố tôi đen đi nhiều. Có lẽ bố tôi vất vả nhiều. Nắng gió biển khơi đã nhuộm màu sắc da bố tôi thành nước da bánh mật, trên cằm còn lưu thưa 1 vài sợi râu chưa cạo hết. Thấy tôi ngơ ngác nhìn, bố tôi cười, xoa đầu nói:” Thời gian dài ko nhìn thấy bố quên bố rồi hả?”. “ Con nhớ bố nhiều”- đấy là câu nói mà suốt bao tháng nay tôi muốn tự động nói mang bố. Bữa trước, nghe nói trên biển có bão, tôi và mẹ lo lắng cho bố siêu nhiều. Bố bảo mẫu nghề mince đong trên biển hứng nắng đón gió có lúc nguy hiểm thực nhưng đã gắn bó mang nghề biển này bao nhiêu 5,bố yêu nghề này rồi nên cũng ko bỏ được. Tôi cầm tay bố nắm thực chặt như muốn nói nỗi nhớ trong lòng mang bố, muốn làm cho cô con gái bé làm cho nũng bố.Vì chị em tôi mà bố đã cần vất vả siêu nhiều. Bố là người mà tôi thương nhất. Tôi yêu bố tôi siêu nhiều.

Đoạn văn nói về giây phút gặp mẹ sau bao ngày xa bí quyết

Ngày đó, tôi được sinh ra và lớn lên trong tình thương ấm áp, êm đềm của bà ngoại tôi mà thiếu mất đi tình thương của bố mẹ, bà tôi tuy đã già, sức yếu nhưng vẫn luôn cố gắng làm cho việc bé nhặt để nuôi tôi ăn học. Từng lần nhìn thấy những bạn được bố mẹ đưa đón và dẫn vào lớp mà tôi thấy thèm, mong sao mình có mẹ dắt vào lớp. Nhưng đấy chỉ là mộng tưởng là khát vọng mà thôi, còn hiện tại tôi đang sống mang bà, 1 mình đi học tự động vào lớp, nhiều lúc tôi tự động nhủ rằng” bà là cha là mẹ của tôi”. Tôi nghe lời bà nói, bố tôi vì 1 tai nạn giao thông nên đã qua đời, còn mẹ tôi là cùng quẫn quá và ko còn ý chí lúc cần chịu 1 nỗi đau quá lớn nên mẹ đã bỏ nhà bỏ quê hương đi làm cho xa. Nhưng nghe đâu mẹ tôi đã đi lấy chồng khác. Tuy vậy, tôi vẫn tin tưởng vào bà tôi, vào mẹ tôi, và cuối cùng mẫu khát khao được gặp mẹ đó cũng tới mang tôi, trên đường đi học tôi nhìn thấy 1 người phụ nữ đã đứng tuổi nham nháp giống nức ảnh của mẹ tôi, nhưng người đó ko gầy guộc, da đen giống mẹ mà là người đàn bà mộc mạc, nước da trắng hồng làm cho nổi bật khuôn mặt hiền lành, dịu dàng, chỉ có mái tóc, đôi mắt đen láy cùng mang đôi môi đỏ hồng là giống. Tim tôi đập thình thịch thực nhanh giống như đang chờ đợi điều gì đấy, nhưng rồi người đó cũng chẳng để mắt tới tôi, đi lướt qua 1 bí quyết nhẹ nhàng, tôi vô cùng đau đớn, thất vọng, khóc nức nở. Bất chợt, tôi bỗng quay lưng lại gọi bối rối” mẹ ơi! mẹ ơi!”. Con của mẹ đây mà, con Hồng đây mà, rồi tôi chạy theo người phụ nữ đó. Trường hợp đấy ko cần mẹ của tôi thì vững chắc sẽ là chuyện cười của mọi người xung quanh cũng như bọn lũ bạn của tôi. Có lẽ tôi sẽ gục ngã, khụy gối xuống mà lòng thắt lại, đau đớn vô cùng, nhưng rồi người đấy bỗng giới hạn lại và quay lại, tôi chạy nhào tới mà ôm vào người đó. Chao ôi! mẫu cảm giác ấm áp này tôi chưa hề có bỗng mơn man khắp da thịt tôi. Tôi chưa bao giờ sung sướng như vậy, rồi mẹ xoa đầu tôi, hỏi tôi có cần là con của mẹ ko? Tôi rơm rớm nước mắt mà nói cho mẹ nghe mọi chuyện. 2 mẹ con mừng mừng tủi tủi lúc gặp lại nhau, mẹ tôi dắt tôi đi học, bao con mắt ngạc nhiên của bọn bạn tôi ì có mẹ dắt tới trường, rồi 5 tháng trôi qua, tôi được sống trong vòng tay ấm áp, đầy tình yêu thương bao la của mẹ, những kỉ niệm đó luôn để lại ấn tượng sâu sắc trong tôi. Tôi mong sao,. những đứa trẻ bất hạnh ko được sống trong tình yêu thương của mẹ thì sẽ sớm gặp lại mẹ, sớm được sống trong tình yêu thương của mẹ để cảm nhận được tình mẫu tử thiêng liêng, bất diệt giống như tôi- kỉ niệm của tôi.